Lịch sử của cây cảnh

2. Lịch sử của cây cảnh

Nghệ thuật cây cảnh Trung Quốc đã có lịch sử hơn 1.300 năm, trải qua nhiều thăng trầm và được lưu truyền đến ngày nay. Theo các tư liệu khảo cổ, ở Vọng Đô tỉnh Hà Bắc, trên những bức bích họa trong các ngôi mộ thời Đông Hán (25 – 220 sau công nguyên) có vẽ một cái chậu viền tròn, trong đó trồng 6 cành hoa, chậu được đặt trên bàn hình vuông, cây, chậu và bàn tạo thành thể tam vị, đây chính là mô hình ban đầu của chậu cây cảnh.

Đời Đường (618 – 907 sau công nguyên) là thời kỳ cực thịnh của chế độ phong kiến Trung Quốc, nghệ thuật cây cảnh phát triển khá mạnh mẽ. Năm 1972, tại Càn Lăng Thiểm Tây, người ta đào thấy trên bức tường phía đông hành lang ngôi mộ của Thái tử Chương Hoài có vẽ một nàng hầu hai tay nâng một cây cảnh, trong chậu có núi giả và cây nhỏ. Nhà thơ nổi tiếng đời Đường là Bạch Cư Dị có rất nhiều câu thơ viết về cây cảnh, như thơ vịnh núi giả:

Trong ảnh là cây cảnh cây lang du kiểu khô, tác giả là Triệu Khánh Tuyền (Dương Châu - Giang Tô).Khi thưởng thức cây cảnh giống như được sống trong rừng rậm hoang sơ, thảnh thơi, vui vẻ, đây chính là sức hấp dẫn của cây cảnh.

Bức tranh trên vách mộ Thái tử Đường Chương Hoài có vẽ một thị nữ hai tay bưng một cây cảnh, chứng tỏ cây cảnh đã cuất hiện từ thời Đường

Yên tụy tam thu sắc,

Ba đào vạn cổ ngân.

Tước thành thanh ngọc phiến,

Tiệt đoạn bích vân căn.

Phong khí thông nham huyệt,

Đài văn hộ động ôn.

Tam phong cụ thể tiểu,

Ưng thị Hoa Sơn tôn.

Tạm dịch:

Suốt ba thu khói còn xanh biếc,

Sóng lớn muôn đời lưu dấu xưa.

Mài giũa tạo thành miếng ngọc xanh,

Gốc mây xanh tạo sắc tạo hình.

Gió mạnh thổi hang trên mỏn núi,

Rêu phong phủ rậm cửa vào hang.

Ba đỉnh tuy có hình dáng nhỏ,

Nhưng chỉ thua kém Hoa Sơn thôi.

Bài thơ cho biết khi đó đã có cách “đẽo đá để tạo cảnh”.

Trong ảnh là cây cảnh cây lang du kiểu khô, tác giả là Triệu Khánh Tuyền (Dương Châu - Giang Tô).Khi thưởng thức cây cảnh giống như được sống trong rừng rậm hoang sơ, thảnh thơi, vui vẻ, đây chính là sức hấp dẫn của cây cảnh.

Trong ảnh là cây cảnh lang du kiểu khô, tác giả là Triệu Khánh Tuyền (Dương Châu – Giang Tô). Khi thưởng thức cây cảnh giống như được sống trong rừng rậm hoang sơ, thanh thản, vui vẻ, đây chính là sức hấp dẫn của cây cảnh

Vào đời Tống (960-1279 sau công nguyên), nghệ thuật hội họa phát triển đến mức trước đây chưa từng có, người ta bắt đầu vận dụng lý luận hội họa vào trong nghệ thuật cây cảnh. Cây cảnh đã chia làm hai loại rõ rệt là chậu cây cảnh và cây cảnh non bộ. Trong 4 bức họa “thập bát học sĩ đồ” (tranh về 18 vị học sĩ) thời Tống cất giữ trong Cố Cung, có 2 bức đều vẽ cảnh cây tùng, nó có dáng “cành cây ngã ngửa, mảnh như sợi kẽm cong, gốc nhô lên mặt đất, thân già sinh vảy, đương nhiên là vật đã có vài trăm năm”.

Sau thời Tống Nguyên, sự phát triển của lý luận hội họa đã trở thành tài liệu phong phú cho nghệ thuật cây cảnh. Đây là bức tranh "trúc khô trên đá? của Triệu Mạnh Phủ người đời Nguyên, bức tranh phản ánh sở thích của tầng lớp sĩ đâị phu thời bây giờ

Sau thời Tống Nguyên, sự phát triển của lý luận hội họa đã trở thành tài liệu phong phú cho nghệ thuật cây cảnh. Đây là bức tranh “trúc khô trên đá? của Triệu Mạnh Phủ người đời Nguyên, bức tranh phản ánh sở thích của tầng lớp sĩ đâị phu thời bây giờ

Vương Thập Bằng người nước Tống đã miêu tả rất sinh động về cây cảnh cây tùng trong “Nham Tùng ký”: “Có người bạn đem cây Nham Tùng đến trồng ở khe Mai, cây mọc thành khóm rễ bám vào đá rậm rạp tốt tươi, cây không cao thân là của cây tùng mà lá lại của cây bách, thế thẳng đứng ẩn chứa muốn chọc trời phủ đất, thuộc cây kỳ lạ, ta rất thích nó, bèn đào lên trồng vào chậu gốm, đặt trong phòng.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Gọi điện cho tôi Gửi tin nhắn Facebook Messenger Chat Zalo Chat WhatApp Xem bản đồ
Gọi ngay Form Liên hệ Messenger Zalo WhatApp Bản đồ